09:10 EDT Thứ tư, 26/09/2018
.

Bút nhóm Phú Ninh Xanh: QÙA TẾT CỦA BIỂN

Đăng lúc: Thứ bảy - 16/02/2013 02:25 - Người đăng bài viết: NCN1303
Tết này bố lại vắng nhà. Nhìn lên góc tủ, món quà của bố tặng tôi Tết năm ngoái vẫn nằm yên bên cạnh con búp bê trắng muốt. Cứ mỗi lần nhìn thấy nó tôi lại nhớ bố vô chừng. Và vào những ngày cuối năm như thế này, khi mà nhà nào cũng sum họp, vui vầy, tôi lại càng ước có bố bên cạnh hơn bao giờ.
          Tháng Chạp, trời lất phất mưa. Con đường dẫn ra bến cảng chen chúc người xe qua lại. Tuần trước, mẹ tôi đã tranh thủ đặt vé sớm để kịp sáng ba mươi Tết lên tàu ra thăm bố. Con tàu to bằng cái nhà thế kia nhưng không thể chở hết được số người có mặt ở đây từ tinh mơ. Hình như ai cũng muốn được nhanh lên tàu để ra với đảo.
Sắp xếp đồ đạc xong, ngồi xuống bên cạnh tôi, mẹ quay sang hỏi một người đàn bà đang ngồi dạng háng bên cạnh, phía trước là một cái giỏ tre chất đầy hàng hoá.
- Cuối năm, ngày nào tàu cũng đông thế này hả bác?
- Đông thì đông nhưng không bằng hôm nay. Từ hôm ông táo về trời, bỗng dưng biển động liên tục mấy ngày liền. Tàu không ra không vào chi được hết nên người mới ứ lại thế này.
Thì ra khi biển động, đất liền và biển đảo hoàn toàn bị cách trở. Thảo nào, khi viết thư về nhà, bố thường tâm sự: Sợ nhất là khi biển động dài ngày, cuộc sống trên đảo sẽ vô cùng khó khăn.
Lần đầu tiên theo mẹ lên tàu ra thăm bố, tôi nghe lòng nôn nao đến lạ. Đã bao lần đọc thư bố, nghe bố kể về cuộc sống người lính ngoài biển đảo nhưng tôi vẫn không thể mường tượng hết được. Tôi bảo mẹ:
- Mẹ ơi, học kì này con được học sinh giỏi mẹ nhất định đưa con ra thăm bố đấy nhé!
- Ừ, thì con cố mà học cho giỏi để bố vui. Tết này mẹ sẽ cùng con ra đảo thăm bố.
Con tàu vẫn lao về phía trước. Thân hình vạm vỡ của nó liên tiếp đè lên những lớp sóng nhỏ. Đảo Bình Yên thoáng chốc hiện lên ở phía chân trời, sau làn sương sớm. Khung cảnh mùa xuân ở trùng khơi sáng nay sao mà yên ả.
Một, hai, ba người...rồi đến lượt mẹ tôi cầm điện thoại lên nghe. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của mẹ, tôi biết mẹ đã liên lạc được với bố từ phía đảo. Rồi con tàu hú một hồi còi dài, làm thức dậy buổi sáng yên bình nơi xóm đảo.
Ở phía trước, chỗ con tàu cập bến, rất đông người đứng đợi. Họ là người dân của đảo, là những người lính biên phòng như ba tôi. Tôi vô cùng hồi hộp vì biết rằng bố đang nóng lòng chờ mẹ con tôi ở đó.
Con tàu cập bến. Tôi trố mắt nhìn nhưng không tài nào nhận ra bố được. Mẹ cầm tay tôi bước trên chiếc cầu thang dẫn từ boong tàu xuống. Chân chưa kịp chạm đất đảo, tôi đã bị ai đó bế thốc lên, bước ra khỏi đám đông. Hoàn hồn nhìn lại tôi kịp nhận ra bố trong bộ quân phục cũ kĩ. Tôi ôm chầm lấy bố, khóc nức nở.
- Bố, sao Tết bố cũng không về?
- Thì để con ra thăm bố, để con biết thế nào là Tết đảo chứ. Bố vỗ về.
Bố đưa tay xách chiếc va li to kềnh giúp mẹ rồi dắt tôi đi về khu tập thể của đơn vị.
Rất nhiều các bác với bộ quân phục giống hệt bố niềm nở đón chào.
- Ly Lan ra thăm bố đấy à?
- Ly Lan chắc đem cho bố nhiều quà lắm nhỉ!
Tôi thắc mắc.
- Bố ơi, sao các bác lại biết tên con?
- Các bác còn biết con là học sinh giỏi nhất lớp nữa cơ đấy. Bố tôi cười bảo.
Đêm cuối năm ở đảo, mọi người quây quần bên chiếc ti vi đặt ở một căn phòng rộng chờ đón giao thừa và nghe chúc Tết. Bánh, mứt, hạt dưa...những thứ quà Tết từ đất liền gửi ra đã được dọn lên. Mọi người cùng hát vang những khúc hát về mùa xuân, về bài ca người lính đảo, cùng chúc cho nhau những lời chúc ngọt ngào.
Chuông đồng hồ điểm 12 tiếng. Năm mới đã đến. Biển đảo đón năm mới bằng những phát pháo sáng đỏ rực và tiếng rì rào của sóng. Bố đặt vào tay tôi một chiếc vỏ ốc to bằng cái nắm tay, sáng loá.
- Năm mới bố chúc con luôn học giỏi. Lúc nào nhớ đến bố hãy lấy cái này áp vào tai, con sẽ được nghe nhịp sống bốn mùa của biển đảo. Lúc đó con sẽ đỡ nhớ bố hơn.
Mới đó mà đã một năm trôi qua. Và trong một năm ấy, cứ mỗi lần nghĩ đến bố, tôi lại lấy chiếc vỏ ốc áp vào tai. Và đúng như lời của bố, sự kết hợp kỳ diệu nào đó giữa âm thanh của cuộc sống xung quanh và cái không gian bé nhỏ trong lòng vỏ ốc đã tạo ra một thứ âm thanh đặc trưng của biển đảo. Ở đó tôi nghe như có tiếng gió thổi, khi thì vi vu, khi thì hun hút. Như có tiếng sóng đại dương lúc thầm thì, lúc giận dữ.
Tôi lại nhón chân lấy chiếc vỏ ốc ra khỏi tủ. Ngắm nghía vỏ ốc một hồi lâu tôi đưa lên áp vào tai. Trong cái không gian tĩnh mịch của buổi chiều cuối năm, tôi cảm nhận từ trong lòng nó một thứ âm thanh êm dịu của đất trời. Và tôi thầm nghĩ, giờ này, ở ngoài đó, một mùa xuân hiền hoà đang về với bố, về cùng biển đảo.

Tác giả bài viết: Hồ Văn Hiệp-Bút nhóm Phú Ninh Xanh, THCS Nguyễn Văn Trỗi, Tam Dân, Phú Ninh, Quảng Nam
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 
.
.
Bí thư Huyện đoàn
Tel: 05103.823.888
Hội LHTN huyện
Tel: 05103.847.383
Hội đồng đội huyện
Tel: 05103.823.888
.
.
.
.
.
.
 
 
 
Đoàn xã Tam Lộc
Đoàn xã Tam Phước
Đoàn xã Tam Thành
Đoàn xã Tam An
Đoàn xã Tam Đàn
Đoàn xã Tam Đại
Đoàn xã Tam Thái
Đoàn xã Tam Lãnh
Đoàn xã Tam Dân
Đoàn xã Tam Vinh
Đoàn Thị trấn Phú Thịnh
Đoàn cơ sở Công an huyện
Đoàn cơ sở cơ quan Chính quyền
Chi đoàn Kho bạc nhà nước
Chi đoàn NHCS-BHXH
Chi đoàn CQQS
Chi đoàn Trung tâm y tế
Chi đoàn Cơ quan Đảng
Chi đoàn CQ MT-ĐT
Đoàn trường THPT Trần Văn Dư
Đoàn trường THPT Nguyễn Dục
.
.
Thăm dò ý kiến
.

Theo bạn tuổi trẻ Huyện Phú Ninh nên có trang tin điện tử riêng?

Rất cần thiết

Không cần thiết

Sao cũng được

  • Đang truy cập: 13
  • Hôm nay: 2691
  • Tháng hiện tại: 103910
  • Tổng lượt truy cập: 6465830
.
.
.